Câu chuyện thứ 2: THẦN HỘ MỆNH
Em kể qua 1 chút về bên ngoại. Đất bên ngoại em rất rộng. Năm ông mất, gia đình chia ra cho mỗi con 1 ít để cất nhà ở. Trừ mẹ em đang ở ngoài HN, cậu D. cậu C. đều ở riêng, bà em cũng cất 1 căn cấp 4 ở đoạn sân sau nhà cậu C. để ở và nhang khói cho tổ tiên. Năm 2005 dì T về xây nhà, thành ra cả gia đình quây quần. Có 1 điều rất kì quái ở khu đất nhà em, đó là ngoài mẹ em và dì T. sinh con ở HN, được toàn con trai, thì những người nhà em ở khu đó đều sinh con gái. 100% con gái. Cậu D. 2 con gái; cậu C. hiếm muộn, về sau cũng sinh 2 con gái. Năm 2006 gia đình em vợ cậu C, và chị chồng dì T. chuyển về, cũng sinh thêm 4 con gái nữa. Cạnh nhà bà em là nhà chị ruột của bà, trừ bác cả sinh anh họ em trong Thanh Hóa, còn lại là 3 cô con gái. Mới đây cái Linh lấy chồng, mang thai tháng thứ 2, cả nhà phán chắc chắn là gái, quả nhiên chính xác... Người ta bảo sinh con phụ thuộc vào khí của đất, và con gái mang phần Âm...
Năm 2002 em học lớp 10, 1 lần về quê, ra mộ tổ thắp hương, tình cờ thấy 1 ngôi mộ với bài vị tiếng Trung Quốc, băn khoăn, em hỏi mẹ. Đấy cũng là 1 bí mật của gia đình em. Chuyện xảy ra năm mẹ em 12 tuổi.
Ông ngoại em làm công nhân nhà máy bút bi Hồng Hà. Ông thường làm ca muộn, lắm khi đến 1 2h đêm mới về. Nhà cũ bên ngoại em dạng cổ, 1 gian, bên phải là cái phản 5 mẹ con ôm nhau nằm. Đêm đấy trời lâm thâm mưa. Bà với mẹ em đang nằm nói chuyện đợi ông về, thì bỗng nghe rục rịch từ ngoài vườn. Tiếng động càng lúc càng rõ hơn, rậm rịch, rậm rịch, nghe như tiếng vó ngựa. Bà em nhỏm dậy định thắp nến lên xem có chuyện gì mà có người đi ngựa vào sân nhà. Bỗng ùm 1 cái, cái thanh chốt ngang cửa gỗ bên trong tự nhiên rơi ra, 2 cánh cửa gỗ mở toang, gió từ ngoài thổi vào ù ù. Cậu D, cậu C em lúc này tầm 8 , 9 tuổi choàng dậy ôm áo bà ngoại. Nước mưa hắt vào lạnh ngắt. Tiếng vó ngựa vọng to từ nền gạch ngoài sân, rồi 1 bóng người cưỡi ngựa phi thằng vào giữa phòng. Mẹ em ré lên, đấy là 1 ông tướng tay cầm đao, nhưng cụt đầu... Con ngựa hí vang rợn cả tóc gáy. Đúng lúc này thì ông em về. Nghe tiếng lạch cạch mở chốt cổng, ông tướng quay đầu phi ngựa ra sông

Vào đến nhà, nghe vợ con kể lại, ông em điên tiết xắn quần, tay cầm đôi dép và con dao rựa chạy đuổi theo. Bà em gào lên cản nhưng không được. Đêm đấy ông em không về.........
Sáng hôm sau ông về, trên tay chỉ còn 1 cái dép. Ông chẳng kể chuyện gì xảy ra đêm đấy cả. Ai hỏi cũng không nói, cho đến khi ông mất... Những chuyện xảy ra đêm đấy mãi mãi không có ai biết...
Quay lại thời điểm đấy, đợi ông về tắm rửa ăn cơm xong, bà em tất tả đi mời thầy cúng và cả sư trong chùa về nhờ tìm tà. Họ đi ra đến bờ tre gần bãi sông thì dừng lại, bảo đào xuống 1m5. Nhà em đào theo, tìm được 1 xác ngựa và 1 xác người không đầu, mặc chiến phục.... Bà em nhờ người làm phép và gì đó, từ đấy nhà em thờ ông tướng ấy như 1 thần hộ mệnh. Sau này có những lúc trắc trở nhưng tự nhiên được hóa giải.. Nhắc đến bà ngoại em là nhắc đến 1 giai thoại sống, 1 con người kì lạ và cực dị... Em sẽ kể sau...
[to be continued]
Câu chuyện thứ 3: BÀ NGOẠI
Em không nhớ rõ năm sinh của bà, chỉ biết giờ bà em tầm hơn 70 tuổi. Bố của bà em là quan thư tịch cho chính quyền trước, nên có tranh thủ mua được ít đất đai, mà từ đó trở nên giàu có. Đời cụ ngoại em cũng rất kì quái, lên vương rồi lại mất hết, rồi tuyệt tự và khuynh gia bại sản.....Hôm Tết về quê, ngồi nói chuyện với bà chị bà ngoại em, em mới biết rõ chuyện đấy.. Cái độc của vùng đất này âu cũng bắt đầu từ đời cụ, sinh gần chục con nhưng toàn con gái. Xoay quanh đời cụ có nhiều điều sởn gai ốc. Em sẽ kể sau.
Quay lại chuyện của bà ngoại em.
Bà em hồi còn trẻ đẹp nổi tiếng trong vùng. Bà em lấy chồng rất sớm, sinh mẹ em năm chưa tròn 16 tuổi. Bà em sinh ra trong một gia đình giàu có, nhưng sớm lâm vào cảnh bần hàn vì cái họa của cụ ngoại. Bà lấy ông cũng là 1 nông dân. Ông ngoại em chăm chỉ, sau xin vào nhà máy bút máy Hồng Hà, nên cũng đủ nuôi vợ và 4 người con.
Sau chuyện xảy ra đêm hôm gặp ông tướng, năm mẹ em 14 tuổi bà ngoại đột ngột phát điên. Bà em điên thật, chứ không phải lúc điên lúc tỉnh. Mẹ em chăn gà nuôi lợn giúp ông nuôi cả nhà. Gia đình không trông nổi bà, 2 tháng sau đành phải đưa bà lên Trâu Quỳ, đoạn trên đường 5 bây giờ.
Bà em cứ tha thẩn ở đấy, dở điên dở dại mà không biết nguyên nhân tại sao.
Đêm đấy bà về !
Mẹ em đang ngủ thì bà về. Nghe tiếng lạch cạch gọi cửa, mẹ em choàng dậy chạy ra cổng thì thấy bà đứng ở đấy. Lặng yên, áo quần rách tả tơi, chân đi đất. Hoảng quá mẹ đưa bà vào nhà. Thắp nến lên, mẹ em lạnh sống lưng... Mái tóc đen óng ả của người phụ nữ ngoài 30 xinh đẹp nhất vùng mà mẹ em vừa chải chiều hôm trước khi lên thăm, sau 1 đêm đã chuyển thành bạc trắng !
"Tao hết điên rồi, thật đấy"
Sau này mẹ kể lại, giọng bà lúc đấy lạnh lắm, nghe như vọng từ đâu ra chứ không phải từ vòm họng. Một lúc sau ông em về. Nhìn thấy bà ông thực sự kinh hãi, không phải vì màu tóc của bà, mà là vì nhẽ khác....
Năm đấy, cầu Long Biên vẫn là huyết mạch của Hà Nội, là tuyến đường sắt ít ỏi dẫn vào thủ đô, nên quân đội đặc biệt phòng bị. Em không nhớ chính xác lắm, vì lí do gì mà ngoài đường 5 còn có lính gác và có lệnh giới nghiêm của quân đội. 1 đêm tối om, 1 người đàn bà điên, 1 quãng đường từ Trâu Quỳ về Long Biên, với rất nhiều trạm gác và lính tuần... Vậy mà bà em tự đi bộ về được...
Lúc này bà em mới bắt đầu kể, với giọng trở lại như bình thường. Bà bào đầu giờ tối, đang nằm thì tự nhiên thấy đầu óc tỉnh táo. Cửa phòng tự mở ra, 1 người mặc áo trắng bước vào hỏi "mày có phải N. không? Muốn về với chồng con thì đi theo tao".. Thế là bà đi theo. Người ấy dặn lúc nào bảo nằm thì phải nằm, lúc nào bảo bò thì bò, bảo chạy thì phải chạy mà không được hỏi.. Bà làm theo y đúc. Người như trong cõi mộng, đến lúc tỉnh ra thì thấy mẹ em đứng trước mặt...
Từ đó bà hết điên hoàn toàn, nhưng bắt đầu có nhiều biểu hiện kì lạ...
Tóc bà em vẫn bạc trắng từ đó đến nay...
Các bạn muốn học tiếng hàn
mà chưa có Kinh nghiệm học tiếng hàn thì có thể tìm các phương pháp học tiếng hàn hiệu quả trên mạng hoặc tìm một trung tâm tiếng hàn để theo học nhé!
Website: trung tam tieng han
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét